Nơi lưu giữ những tác phẩm của Nhà Văn Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Văn

Nguyễn Mộng Giác - Khi dòng sông chạm cổng trời

Nguyễn Mộng Giác sinh năm 1940 trên đất Bình Định, là người con thứ hai trong một gia đình gồm 7 anh chị em, thân sinh của ông là một nhà giáo thời Pháp thuộc.


Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)

Quê hương Bình Định, nơi không biết là đã có bao nhiêu anh hùng hào kiệt đã sinh ra, và làm nên lịch sử vẻ vang cho dân tộc Việt Nam. Trong đó có Kiệt xuất danh dự là người anh hùng áo vải Nguyễn Huệ, tiếp theo lại là nữ tướng họ Bùi, những Trần Quang Diệu, những Mai Xuân Thưởng ...

Và,

ông đã là một nhà văn, mà Bão Rớt là tác phẩm đầu tiên viết năm 1972, mặc dù trước đó năm 1962 những tác phẩm của Nguyễn Mộng Giác đã đến với diễn đàn văn học trên tạp chí Bách Khoa. Tác phẩm lớn nhất của ông phải kể đến là Sông Côn Mùa Lũ.

Xem tiếp...

Nguyễn Mộng Giác - Tiễn ông về với sông Côn

Sáng nay, sau khi làm một số công việc, tôi nói với vợ: anh chạy lên Bolsa, thắp 1 cây nhang tiễn ông. Và tôi đi...

San Diego và Bolsa chỉ cách nhau chừng 90 dặm. Thường, tôi chạy chừng 1 tiếng 15-20 phút là tới. Hôm nay lạ. Kẹt xe. Xe kẹt từ dưới Ocean Side, kẹt lên tận San Clemente, vượt qua khỏi hai lò nguyên tử ở San Onofre. Cả một đoạn đường dài mười mấy dặm, xe nhích từng chút, từng chút một. Với những ngày khác, tôi bực lắm. Vậy mà hôm nay, kẹt xe, lại kẹt rất lâu, vậy mà lòng tôi lại thanh thản lạ thường. Tôi thả miên man dòng suy nghĩ về ông, về những ngày đầu gởi bài cho tạp chí Văn Học...

Không hiểu tại sao tôi lại gởi hai bài viết: một về Ngô Thế Vinh, một về Nguyễn Thị Hoàng Bắc cho Văn Học, lúc ấy. Sao tôi không gởi cho Hợp Lưu của Khánh Trường hay Văn của Nguyễn Xuân Hoàng? Hình như đó là một cái duyên văn nghệ. Mà thật ra, lúc đó tôi cũng chẳng muốn gởi cho tạp chí nào cả. Vì mình viết cho vui, chẳng mong gì chuyện tiếng tăm, hay quen biết với giới văn chương chữ nghĩa. Tôi gởi cho vài người bạn đọc chơi, và họ thúc giục tôi gởi cho mấy tạp chí văn chương lúc bấy giờ.

Xem tiếp...

Bụt và Thần

Tin nhà văn Nguyễn Mộng Giác ra đi dạo đầu tháng 7 vừa qua vẫn tiếp tục gây bồi hồi xúc động cho tôi. Đã có rất nhiều người, nhứt là trong văn giới, viết về ông. Thân thiết thì có cây bút tạp ghi Quỳnh Giao của báo Người Việt, người đã xem sự ra đi của ông như "một cột trụ quý báu" của văn đàn Việt nam hải ngoại vừa "gãy" đổ. Mới thoáng quen như Trịnh Hội mà cũng đã có những mỹ cảm và tâm đắc với tác giả của bộ trường thiên tiểu thuyết "Sông Côn Mùa Lũ".

Tôi chưa có đủ tư cách làm một nhà văn để được Nguyễn Mộng Giác nhắc đến trong "Bạn văn một thuở" của ông. Nhưng tôi không sợ phải mang cái mặc cảm của một người "thấy sang bắc quàng làm họ" khi nhắc đến nhà văn lớn này. Bởi lẽ tôi quen ông không như một nhà văn, mà trước tiên như một con người. Thực vậy, tôi gặp Nguyễn Mộng Giác lần đầu tiên trong trại tỵ nạn Kuku, Nam Dương vào khoảng cuối năm 1981. Trước năm 1975, thỉnh thoảng tôi cũng có nghe nhắc đến tên ông và cũng biết ông đã từng là tác giả của truyện dài "Đường một chiều", được giải thưởng Văn Bút của Việt nam Cộng hòa năm 1974. Nhưng trong trại tỵ nạn, dường như mọi người đều vứt bỏ mọi thứ vỏ bọc hào nhoáng của mình để cho con người thật của mình được hiện ra nguyên hình nguyên trạng. Và tôi đã gặp được nhà văn Nguyễn Mộng Giác với tất cả con người thật của ông trong một tháng sống tại trại Kuku và hơn nửa năm tại trại Galang. Luôn ngưỡng mộ các nhà văn lớn, tôi cứ tưởng trên đầu họ có một thứ hào quang mà người thường không có. Nhưng khi gặp nhà văn Nguyễn Mộng Giác, tôi lại thấy ông không những bình thường như mọi người, mà còn tỏ ra khiêm tốn, nhún nhường, nhã nhặn, nhân ái, thân thiện hơn rất nhiều người. Nếu một nhà văn lớn có được bao phủ bởi hào quang thì đây mới thực sự là hào quang của Nguyễn Mộng Giác. Trước mặt ông, ngồi gần ông bên ly cà phê, tôi chưa bao giờ cảm thấy bị trấn áp, "khủng bố" như phải hầu chuyện với một số người có tên tuổi trên văn đàn hay trong xã hội. Năm 1988, gặp lại ông trong một quán cà phê ở Westminster, quận Cam, tôi thấy ông cũng vẫn "vậy": vẫn với nụ cười kín đáo, nhưng chân thật, vẫn giọng nói nhỏ nhẹ như thể sợ phải làm phật lòng người khác, vẫn khiêm tốn đến độ không bao giờ nói về mình. Không riêng tôi mà hầu như bất cứ ai sau một lần gặp ông cũng đều có nhận xét như thế. "Với nụ cười hiền, thái độ từ tồn, tĩnh như một dấu lặng, tôi bắt gặp nó ở ông, bất cứ nơi nào ông đến, ông đi, ông dừng lại...Tôi không biết có phải vì bản tính không, mà mỗi lần ông đến dự các buổi họp mặt bạn bè với chúng tôi, ông đều ít nói" (Trịnh Thanh Thủy, Ngựa đã ngã, Biển đã động, tưởng niệm nhà văn Nguyễn Mộng Giác, Việt luận 13/7/2012).

Xem tiếp...

Nhớ anh Nguyễn Mộng Giác

Duyên hội ngộ văn chương nhiều khi rất kỳ lạ. Kẻ mối lái cho quan hệ của tôi với nhà văn Nguyễn Mộng Giác lại là bài thơ... "Con cóc"!


Đỗ Minh Tuấn, Nguyễn Văn Thọ và vợ chồng nhà văn Nguyễn Mộng Giác tại Hà Nội.


Vào năm 1995, qua anh Phạm Quang Long, Trưởng khoa Văn Đại học Tổng hợp tôi được đọc cuốn "Thơ.v.v và v.v." của nhà văn Nguyễn Hưng Quốc xuất bản tại Hoa Kỳ, trong đó, để truyền đạt quan niệm về thi pháp khá mới mẻ của mình, tác giả đã phân tích bài thơ "Con cóc" để chứng minh đó là một bài thơ hay. Tôi đã viết bài "Khế ước văn hóa trong bài thơ con cóc" đăng trên báo Văn nghệ, bác bỏ luận điểm của Nguyễn Hưng Quốc, cho rằng thơ con cóc là một khế ước văn hóa lưu giữ quan niệm thẩm mỹ truyền thống của người Việt. Tác giả cuốn sách đã ngụy biện, đổi chuẩn văn hóa, xâm lăng văn hóa để đưa bài thơ này lên ngôi vị thơ hay bằng cách phân tích lý trí thuần túy bỏ qua các yếu tố cảm tính trong thụ cảm, chẳng khác gì đưa Thị Nở lên ngôi hoa hậu chỉ qua vòng thi ứng xử mà bỏ qua vòng sơ khảo với những tiêu chuẩn tối thiểu về cân nặng, chiều cao và độ quyến rũ của ba vòng.

Xem tiếp...

Nguyễn Mộng Giác, thức từ giấc mơ



Thứ Hai ngày 9 tháng 7 năm 2012

A short night
wakes me from a dream
that seemed so long

Tôi thật sự muốn viết đôi dòng tưởng nhớ anh Nguyễn Mộng Giác nhưng ngày qua bốn ngày, vẫn không viết được gì. Nhớ rất nhiều chuyện. Nghĩ rất nhiều chuyện. Âm ỉ âm u.

Xem tiếp...

Nhớ Nhà Văn Nguyễn Mộng Giác

LTS. Lê Xuân Tiến học ở Trung Học Cường Để từ 1963-1970, trước 4.1975 ông viết văn với bút hiệu Lê Phiên Vươn. Ông vừa qua đời ngày 18.7.2012.

Trưa nay - ngày 4-7 - tôi sững sờ khi được Võ Chân Cữu gọi điện báo tin nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã qua đời tại California, Hoa Kỳ hưởng thọ bảy mươi hai tuổi. Mặc dầu biết người qua tuổi 70 là đã sống thọ nhưng đối với nhà văn đến tuổi này, nghiệp văn phía trước vẫn còn dài. Những người yêu mến Nguyễn Mộng Giác vẫn chờ đợi những tác phẩm lớn của anh vì với tư duy văn học thâm trầm và sự siêng năng của người cầm bút, người ta vẫn tin tưởng Nguyễn Mộng Giác sẽ tiếp cận với đỉnh cao của riêng anh.

Nguyễn Mộng Giác chưa dạy tôi ngày nào nhưng khi tôi học lớp 12 trường Cường Để là năm đầu tiên thầy Giác về làm hiệu trưởng trường này. Những năm học đại học ở Sài Gòn, mỗi lần nghỉ hè về Qui Nhơn tôi thường đến thăm Nguyễn Mộng Giác với tư cách là lớp văn nghệ đàn em. Ngày ấy tôi rất cảm kích với lối đối xử rất chan hòa và chân tình, mặt dù tôi thua Nguyễn Mộng Giác đến 10 tuổi. Lúc ấy tôi gặp nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn đang lưu trú dài hạn tại đây. Điều ấy nói lên vòng tay mở rộng của Nguyễn Mộng Giác đối với anh em văn nghệ

 

Xem tiếp...

Tưởng nhớ Thầy Nguyễn Mộng Giác

Thưa thầy.

Đã gần năm mươi năm trôi qua em không hề có dịp gặp thầy kể từ ngày rời trường Đồng Khánh để từ giả những tháng ngày yên vui của một thời học sinh.

Nghe tin thầy mất sau nhiều năm chống chỏi với cơn bịnh hiểm nghèo em cảm thấy thời gian chợt dừng lại vì xúc động và hình ảnh thầy hiện về rõ nét như ngày đầu thầy bước vào lớp tam C của em.

Hồi đó thầy mới ra trường, em nghe các bạn nói thầy đổ thủ khoa nên đuợc về ngay trường Đồng Khánh. Tụi em thật may mắn được học Việt văn hai năm đệ tam và đệ nhị với thầy. Với tuổi mười sáu mười bảy hồi đó em đã chọn vào ban C vì yêu mến môn Việt văn và nhất là để trốn môn toán mà em rất dốt.

Hình ảnh thầy cao, hơi gầy với chiếc áo sơ mi trắng dài tay và chiếc kính cận khá dày là hình dáng mô phạm của một nhà giáo. Dáng nghiêm trang mà không lạnh lùng ở thầy làm cho em có ý nghĩ rằng thầy còn quá trẻ để vào một ngôi trường nữ như trường Đồng Khánh khiến tất cả mọi động tác của thầy đều điềm đạm, chừng mực; dưới cặp kính cận là đôi mắt rực sáng, thông minh và trầm tư của một nghệ sĩ.

Xem tiếp...

Nguyễn Mộng Giác, một cái trụ vừa gẫy

Việc nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã ra đi hôm mùng 2 vừa qua sau nhiều năm lâm trọng bệnh không là một tin bất ngờ cho gia đình và đông đảo thân hữu của ông. Chúng tôi đều đã biết, hỏi thăm gia đình và hỏi han nhau về sự an dưỡng của ông. Dù chẳng ngạc nhiên, nỗi đau buồn về sự mất mát thì vẫn đầy ắp.


Từ trái, Quỳnh Giao, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, và anh chị Nguyễn Mộng Giác trong một Mùa Xuân cũ, năm 1993. (Hình: Quỳnh Giao cung cấp)

Từ một người tên sinh ra là Giác, có pháp danh mang chữ Ngộ, chúng tôi cùng suy ngẫm ra sự mất mát chung.

Xem tiếp...

Cô Chi

Thầy Nguyễn Mộng Giác qua đời, người người nhà nhà thương tiếc Thầy, đua nhau viết về Thầy, làm thơ về Thầy, viết về những sáng tác lớn nhỏ của Thầy (ngoại trừ mấy trang web chính thức của nhà nước!), vân vân và vân vân. Trang web nguyenmonggiac.info hơn cả ngàn người vô thăm một ngày (phải chi hồi xưa khi Thầy còn sống mà bà con chịu đọc như vậy thì Thầy vui biết mấy và biết đâu nhờ vậy mà sống lâu hơn chăng). Tôi cũng muốn viết một cái gì đó về Thầy, hay dở gì thì không quan trọng, vì nếu không trang web nào chịu đăng thì tôi bỏ lên cái blog cá nhân của mình là xong ngay. Nhưng viết gì đây. Tôi không làm thơ được, không lẽ viết tên tác phẩm của Thầy vô từng miếng giấy nhỏ xong bỏ vô cái mũ, xốc qua xốc lại rồi rút ra như xổ số, xong ráp lại thành bài thơ! Cũng không dám tám về Sông Côn Mùa Lũ hay Mùa Biển Động, vì thú thiệt tôi chưa từng đọc hết hai bộ trường thiên nổi tiếng của Thầy một mạch từ trang đầu tới trang cuối. Ngày xưa ở trường Trung Học Cường Để, lớp sau lại không học ban C nên đâu có may mắn được Thầy dạy môn Việt Văn. Sau năm 1975 tôi không có dịp gặp Thầy. Thầy vượt biên trước qua Galang, tôi đi sau, qua Singapore. Sau này lưu lạc qua xứ người, Thầy qua Mỹ, tôi xuống Úc... Dài dòng văn tự như vậy để cho các bạn hiểu là dù tôi thương tiếc Thầy ít ra cũng như rất nhiều cựu học sinh Cường Để cũ khác, hay hơn nữa là như một người bạn cũ với gia đình Thầy, nhưng để kể lể kỉ niệm cũ với Thầy thì tôi nên cẩn thận với những gì mình viết!


Thầy Nguyễn Mộng Giác (photo của Nguyễn Sĩ Hạnh chụp trong lần ghé  thăm Thầy tháng 9/2009)

Xem tiếp...