Nơi lưu giữ những tác phẩm của Nhà Văn Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Nguyễn Mộng Giác và Bằng Hữu


Nguyễn Mộng Giác và bằng hữu

Do một nhóm thân hữu
của nhà văn Nguyễn Mộng Giác:

Nguyễn Xuân Hoàng, Trúc Chi, Bùi Bích Hà, Trần Mộng Tú, Lữ Quỳnh, Trần Doãn Nho, Bùi Vĩnh Phúc, Thường Quán, Phạm Phú Minh, Đặng Thơ Thơ, Phùng Nguyễn
thực hiện
__________________________
Bìa: Họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi
Biên tập: Trúc Chi, Trần Doãn Nho, Phùng Nguyễn
Trình bày: Họa sĩ Phạm Hữu Thắng

Sau chín năm tranh đấu vật vã với cơn bệnh hiểm nghèo, cuối cùng, ngày 2 tháng 7 năm 2012, nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã vĩnh viễn từ giã cõi đời. Nhiều dự tính văn chương của anh bị bỏ dở. Với hai cuốn trường thiên tiểu thuyết, nhiều truyện dài, truyện ngắn và nhiều bài tiểu luận văn chương cũng như gần một thập niên chăm lo tờ tạp chí Văn Học, anh đã đóng góp một phần quan trọng vào nền văn chương miền Nam và văn chương Hải Ngoại nói riêng, và văn chương Việt Nam nói chung. Sự ra đi của anh là một thiệt thòi lớn. Trong nỗi thương tiếc một tài năng, chúng tôi – những người bạn văn – thực hiện tập sách này như một ghi nhận công lao của anh đối với những gì anh đã cống hiến cho văn học nước nhà. Ngoài những bài viết được các bằng hữu gửi đến, chúng tôi mạn phép in một số bài viết về Nguyễn Mộng Giác được tìm thấy từ các trang mạng. Chúng tôi mong các tác giả những bài viết này thông cảm và xin thành thật cám ơn quý vị.

Viết về một người đã mất đi – và người đó là một nhà văn -, chẳng khác gì đi nhặt những cánh hoa rơi trên mặt đất còn lại sau một cơn bão, như vớt những của cải quý giá đang bềnh bồng trên mặt biển sau một cơn hồng thủy, như nhìn chân dung người một đời với chữ đang nằm trong cái giường hộp cuối cùng để nhặt ra những con chữ còn vương lại trên thân thể đó. Trong khi không thể nhặt hết những gì trong các tác phẩm của anh ra mà dùng được, chúng ta chi ̉biết gửi lòng mình về một người bạn trong tầm hạn hữu bằng chữ nghĩa của chính mình mà thôi.

Tập tưởng niệm không chỉ đề cập đến anh như một nhà văn, một người sống bằng chữ nghĩa, mà còn như một con người trong cuộc đời với những điều bình thường nhất. Vì trước khi là nhà văn, người ta phải là một con người. Tập tưởng niệm là một tổng hợp đa dạng, ghi lại những cảm xúc, những kỷ niệm và nhiều chuyện đời thường của anh từ bạn bè, từ văn hữu và từ những người đã từng sống với, từng chia sẻ buồn, vui với anh lúc sinh thời. Đó là những mảnh vụn trong đời sống được thu nhận từ nhiều góc cạnh khác nhau và nhiều hoàn cảnh khác nhau. Những mảnh vụn này, cùng với các tác phẩm của anh, nếu hợp lại, sẽ làm rõ nét hơn một Nguyễn Mộng Giác toàn diện. Như một người chồng, một người cha, một người anh, một người bạn, một người thầy. Một người trong mọi người. Và như một người khác với mọi người: nhà văn.

Nguyễn Mộng Giác đã ra đi. Nhưng Nguyễn Mộng Giác vẫn còn ở lại. Trong văn chương. Và trong lòng chúng ta, những người yêu mến ông.

Nhân dịp 100 ngày Nguyễn Mộng Giác
Nhóm Bằng Hữu

Nguồn: http://damau.org/archives/25971
Bình luận