Nơi lưu giữ những tác phẩm của Nhà Văn Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Mùa Biển Động - Chuơng 34

Trong lúc Nam và Quế xuống bếp lo làm cơm tối, bà Văn vào buồng nói chuyện với chồng. Không biết hai ông bà bàn chuyện gì với nhau, mà từ dưới bếp, hai chị em nghe mẹ hơi to tiếng. Hình như ông Văn phân trần điều gì đó, giọng nói nghe không rõ nhưng đều đều, lâu lâu chen vào vài tiếng ho. Giọng bà Văn có vẻ bực dọc, xẳng và nhanh. Nam đưa mắt thầm hỏi dò Quế. Quế lắc đầu, bảo chị:

- Má lại bị mấy bà bạn ngoài chợ Ðông ba "rỉ tai" rồi!

Nam hỏi nhanh:

- Họ nói gì với má thế?

- Ôi chao đủ thứ chuyện. Nào là Mỹ sẽ cho ông Kỳ mượn trực thăng để chở quân trong Đà nẵng ra đây đánh úp Huế. Nào là sẽ đóng hết cửa các chùa, Phật tử chỉ được lên chùa hai ngày rằm và mồng một. Rồi ai dính dấp tới chuyện tranh đấu tranh điết cũng bị trừng phạt, nhẹ thì sa thải, nặng thì bỏ tù, học sinh sinh viên thì đuổi không cho học nữa. Em đã nói với má đừng nghe mấy cái tin nhảm ấy cho mệt. Nhung má cứ lo ra. Má sợ cho chị với anh Tường.

Nam ngạc nhiên hỏi:

- Sao lúc nãy tao nói sắp lên đài trở lại, má không nói gì cả?

- Má sợ nói trước mặt em, em lại cãi. Chắc má vào buồng kể chuyện đó với ba.

Lúc đó, từ buồng ông Văn, vang ra giọng nói giận dữ của bà Văn:

- Sao ông lại để cho nó đi?

Ông Văn đáp rì rầm những gì không rõ, rồi bà Văn gắt:

- Ông nói thế mà nói được à? Làm cha mà con nó muốn đi đâu thì đi, làm gì mặc kệ, không nói lấy một tiếng. Tôi chạy đôn chạy đáo khổ cực, ít ra ông cũng phải để mắt đến tụi nó chứ.

Nam cúi gằm mặt xuống, không muốn cho Quế thấy mình đang bậm môi vì giận mẹ. Nàng thấy thương cha vô cùng. Trước đây khi đời sống còn bình thường, tuy ông phải bán cháo phổi bốn mươi giờ mỗi tuần để vất vả nuôi cả gia đình, nhưng vợ con kính trọng ông, chiều chuộng ông. Ông chấm bài soạn bài trong phòng, vợ con đi lại rón rén, nói không dám nói lớn tiếng. Bà Văn luôn miệng nhắc nhở mấy đứa con: "Ðừng làm ồn để cho ba mày chấm bài". "Đừng bật đèn sáng ngoài hành lang, để cho ba mày ngủ bù một chút". "Lon sữa này để cho ba mày uống". "Chanh với đường má mua về tụi bay đừng động tới. Ðể cho ba mày làm nước chanh uống cho khoẻ". Lúc ấy ông Văn là thần tượng của gia đình.

Nhưng từ lúc việc dạy dỗ thất bát bữa có bữa không, từ lúc nguồn tài chánh của gia đình do Lãng, Quế và bà Văn kiếm ra, rõ ràng ông Văn kém thớ hẳn. Cách ăn nói, cách cư xử của bà Văn đối với chồng cũng đổi. Trước đây, không bao giờ bà Văn dám to tiếng với ông Văn như hôm nay.

Nam buồn rầu đến bần thần cả người, đến nỗi ngồi thái thịt nấu canh mà vô ý làm đứt cả tay. Quế thấy chị xuýt xoa kêu đau, chạy lại chỗ chái bếp vơ một màng bồ hóng đến đắp lên ngón tay trỏ bên trái của chị. Nam lí nhí cảm ơn, rồi tiếp tục làm bếp. Quế thấy chị đổi thái độ, lấy làm lạ hỏi:

- Sao chị buồn vậy?

Nam hạ thấp giọng hỏi em:

- Lâu nay má có gắt gỏng với ba như thế không?

Quế cười, giải thích một cách đơn giản:

- Ôi chao, hơi đâu để tâm chuyện đó. Me thấy tiền vô không có mà chỉ có tiền ra, nên sốt ruột đấy thôi. Hồi trưa em cũng bị má làm cho một trận.

- Vì sao vậy?

Quế cười:

- Vì nửa ký thịt bò chị đang thái đấy. Em thấy họ gánh thịt bán dạo, thịt bò non vừa rẻ lại vừa mềm, nên chụp mua ngay. Má hỏi giá, nghe em nói, má la hoảng lên. Má chê đắt, rồi càm ràm với em từ trưa cho tới hồi đi chợ!

Quế ngưng bặt làm như chăm chú kho nấu, khi thấy bà Văn từ nhà trên đi xuống bếp. Nét mặt bà Văn hầm hầm. Bà đi thẳng lại chỗ Nam ngồi, hỏi con:

- Nam, có phải thằng Tường cử thằng Lãng vô Lăng cô không? Nam ngửng lên nhìn mẹ. Ánh mắt bà Văn còn đầy giận dữ. Nàng e dè đáp:

- Thưa... con nghĩ không phải thế đâu. Chắc là bên Ban Chỉ huy Đoàn Thanh niên Quyết tử.

Nghe đến hai tiếng "quyết tử", bà Văn giận thêm:

- Quyết tử! Quyết tử! Chúng nó muốn chết sao không tự dẫn xác vào Lăng cô cho họ giết, mà xúi thằng Lãng đi làm bia thay cho chúng nó. Sao mày không can?

Nam đã lấy lại bình tĩnh, nên đáp thẳng:

- Con có gặp nó đâu mà can... Vả lại...

- Vả lại cái gì?

Nam thấy tình thế găng quá, nói trệch sang chuyện khác:

- Ý con muốn nói Lãng nó lanh lắm, má đừng quá lo cho nó. Tánh nó ham vui nên xung phong xin vào Lăng cô, nhưng khi có gì nguy hiểm, nó lánh ngay.

Bà Văn nhận thấy Nam nói có lý. Bà bớt lo lắng, nhưng cũng cố nói vớt:

- Ở chỗ hòn tên mũi đạn, có lanh thức mấy cũng không kịp đâu! Mày lên Viện Đại học coi thử nó đi chưa. Nếu còn lẩn quẩn trên đó, thì bảo nó về đây tao bảo!

Nam nghĩ ngay tới chuyện trở lại đài phát thanh để làm nốt vài công việc chưa xong, nên hăng hái đáp:

- Dạ! Con ăn vội vài chén cơm, rồi đi ngay.

Nam do dự một chút, rồi tiếp:

- Nếu con không về, tức là nó đi rồi. Nếu vậy, con sẽ nhờ anh Tường can thiệp để cho người vào đó gọi Lãng nó về.

Bà Văn gật đầu, bảo Nam:

- Thôi nấu nướng qua loa cũng được. Tình thế này, bụng dạ đâu mà ăn với uống.

Nam hơi tủi thân, khi thấy mẹ không lo lắng gì cho mình cả.

Chẳng hiểu sao bà Văn cứ đinh ninh Nam ở vào cái thế, cái chỗ an toàn. Cả Tường nữa, cũng vậy. Nam muốn được nói chuyện thêm với cha, nhưng nàng biết có bà Văn và Quế ở nhà, hai cha con không thể tâm sự thoải mái với nhau được. Vì vậy, ăn cơm xong, Nam vội đạp xe lên đài.

***

Tường không có mặt ở đài phát thanh như đã hẹn trước với Nam. Tin tức về cuộc tranh đấu chống lại vụ tấn công Đà nẵng từ các nơi gửi về tấp nập: tin Sài gòn biểu tình đập phá các cơ sở Mỹ, tin sư sãi ở Nha trang tuyệt thực, tin Qui nhơn, tin Quảng ngãi... đó là chưa kể những băng thu thanh được các tin và bình luận về vụ này của đài VOA, BBC, đài Úc, đài Nhật . Nam phải làm một bản tóm tắt các tin nói trên, và viết thêm một bài bình luận cho giờ phát thanh tối. Đó là chưa kể bài tường thuật về cuộc tuyệt thực của hơn một trăm sư sãi trước Tòa Lãnh sự Huế, và vụ đốt phá Trung tâm Văn hóa Mỹ ở đường Lê Thánh Tôn.

Trên bàn làm việc của Nam, có mảnh giấy nhỏ ghi vài dòng nguệch ngoạc của Tường:

"Chờ em mãi không được. Chờ anh về hãy viết tin về Huế".

Nét chữ của Tường làm cho Nam xúc động. Nàng ngồi lặng thật lâu, nhắm mắt lại để nghĩ cho trọn về Tường. Rõ ràng cả nàng và Tường đang ở vào một thế nguy hiểm, gần như một mất một còn với chính quyền quân nhân ở Trung ương. Đà nẵng, nơi mà các quân nhân Phật tử hăng hái, quá khích hơn quân nhân Phật tử ở Huế nhiều, cuối cùng vẫn không chống lại được quân thủy quân lục chiến, nhảy dù và thiết giáp của đại tá Loan. Liệu Huế có chống cự nổi không? Hôm qua Tường có cho Nam biết là sư đoàn Một có vẻ núng, có thể vào phút chót họ trở cớ để khỏi phải đối đầu với quân Sài gòn. Tỉnh trưởng kiêm tiểu khu trưởng thì tìm cớ lánh mặt khi phe tranh đấu tới tiếp xúc, chứ không niềm nỡ như trước. Tường bảo nếu Huế bị tấn công, chỉ còn trông cậy vào Đoàn Thanh niên Quyết tử và các Phật tử quyết tâm. Và Tường cho rằng mặc dù không thể cầm cự được lâu dài, nhưng nếu tạo áp lực được dư luận thế giới, nhất là dư luận Mỹ, thì phe quân nhân Sài gòn không đám liều lĩnh đánh vào cái nôi tranh đấu là Huế.

Nhưng nếu đại tá Loan tiếp tục đưa quân ra Huế thì sao? Tường sẽ thế nào? Nàng sẽ thế nào?

Nam nóng bừng cả đầu vì không tìm được câu trả lời!

Nàng lan man suy nghĩ về mối quan hệ giữa mình với Tường, về tính chất tình yêu giữa hai người. Nàng đọc sách nhiều, hiểu biết và mơ ước nhiều về tình yêu, kể cả những mẫu phức tạp quyến rũ như tình yêu giữa Jérôme và Alissa trong Khung Cửa Hẹp, tình yêu giữa Heathcliff và Katherine trong Đỉnh Gió Hú. Tình yêu của nàng đối với Tường, xét cho cùng, không có gì phức tạp sóng gió. Nàng yêu Tường như yêu hiện thân của những điều trừu tượng như là khát vọng lý tưởng, sự xem thường những ràng buộc của vật chất, niềm đam mê đi đến tận cùng những mơ ước... Quả tình ban đầu Nam nghĩ về Tường như vậy. Tường sừng sững cao lớn trong trí Nam. Những cái người thân trong gia đình thiếu thốn, Tường lại thừa thãi: sự cay đắng bất lực của ông Văn tương phản với sự quyết tâm tin tưởng của Tường, thái độ lãng đãng hồ nghi của Ngữ tương phản với sự hăng hái nhập cuộc của Tường. Nàng thấy mình nhỏ bé, yếu ớt trước Tường. Cho nên Nam vụng dại lúng túng, không dám nói với Tường lấy một câu mỗi khi lên cửa hiệu Thanh Tuyến thăm Quỳnh Trang.

Vụ Tường bị hành hung trọng thương ở Ðà nẵng đột ngột biến đổi tình thế. Tường nằm một chỗ, xanh xao, yếu ớt, ăn uống đi lại phải có người giúp đỡ, dìu dắt. Nam cảm thấy mình đủ mạnh để bao dung che chở cho Tường. Nàng săn sóc Tường, thăm nom Tường như một người mẹ săn sóc thăm nom một đứa con bất hạnh. Và từ đó, Tường không thăng hoa trở lại vị trí cũ trong tâm tưởng Nam được nữa. Mặc dù khi đã lành mạnh, Tường vẫn tiếp tục những công việc cũ, vẫn được khắp thành phố Huế xem là một khuôn mặt tranh đấu sáng chói, vẫn được các phóng viên báo chí và truyền thanh truyền hình ngoại quốc nhắc đến như một lãnh tụ sinh viên, nhưng Nam vẫn âm thầm xem người yêu như một kẻ bất túc. Nam không quên được thân thể ốm o của Tường, những trái chứng của Tường mỗi lúc gặp chuyện không vừa ý, kể cả cái tật đưa tay đẩy gọng kính khi bối rối, thiếu tự tin.

Và Nam thường bắt gặp Tường đưa tay đẩy gọng kính nhiều lần, trong rất nhiều trường hợp. Nam ngờ vực những điều Tường xác quyết, thấy rõ cái yếu đuối của Tường núp đằng sau thái độ cứng cỏi! Nàng nhủ thầm "May còn có mình bên cạnh anh ấy! Nếu không... " Có lẽ vì vậy mà Nam không có những xúc động thường tình khi giao tiếp với Tường. Khi Tường dùng chiếc Vespa chở Nam đi công tác chỗ này chỗ nọ, nàng quàng tay ôm lấy người Tường mà không có những xúc cảm bối rối hoặc e lệ. Vào quán, nàng thản nhiên kéo ghế để ngồi chứ không kiểu cách chờ Tường kéo ghế cho mình như những người tình đang thời kỳ yêu nhau. Không có những ngượng ngùng làm dáng hay những lời dịu dàng ba hoa.

Nhưng cuộc ân ái đêm qua đã thay đổi hết!

Tường không thấp xuống thêm, dù Nam không quên được khuôn mặt cau có xơ xác của Tường lúc gặp khó khăn đêm trước. Nhược điểm ấy của Tường, Nam biết quá rõ. Nam cũng không quên được sự thất vọng của mình về kinh nghiệm nhục cảm đầu đời. Ðoạn cuối của tình yêu, bắt đầu của cuộc sống vợ chồng, chỉ có thế thôi sao? Bao nhiêu hoa bướm trời trang đã vẽ vời cho phút giây đau buốt đó? Tuy nhiên kinh nghiệm đầu đời đánh thức trong Nam những khao khát âm thầm mà từ trước tới nay, lâu lâu nghĩ tới, Nam cố xua đi như xua những ám ảnh dung tục tầm thường. Một đêm nữa đã tới. Ngồi nhắm mắt để lắng lòng thành thực, Nam đỏ mặt khi biết mình muốn được ôm Tường trong tay, muốn được để mặc cho Tường điên dại hôn lên khắp người, muốn được hiến dâng trọn vẹn thân thể cho Tường. Muốn được quên hết, vất hết, để sống như loài thú hoang. Muốn được cùng với Tường tắm khỏa thân trên dòng sông quê hương, nô giỡn, rồi làm tình dưới nước. Và thấp thoáng khi rõ khi mờ giữa mớ khao khát cuồng nhiệt ấy, Nam bắt gặp ở hồn mình một niềm tự hào mới mẻ: niềm tự hào được chiếm hữu, trọn cả xác thịt lẫn tâm hồn, một người đàn ông!

***

Mãi tới mười một giờ đêm Tường mới ghé lại đài. Thấy Nam lúng túng một cách bất thường, Tường kinh ngạc hỏi:

- Cớ chuyện gì thế?

Nam muốn giấu những điều đang nghĩ, vội nói tránh đi:

-Em... em ngồi mãi mà không viết tin được. Vả lại... Vả lại còn phải chờ hỏi anh xem nên tường thuật vụ Trung tâm Văn hóa ra sao.

Tường cau mày, rồi dịu ngay nét mặt, an ủi:

- Thôi, chốc nữa lo viết cho xong đi để kịp loan tin sáng. À này, anh có hỏi lại vụ tự thiêu, bên chùa bảo không có đâu!

Nam nói không do dự:

- Họ giấu anh. Chính em hồi chiều hôm qua...

Nói tới đó, Nam ngưng lại vì chợt nhớ lời dặn của sư cô. Tường đăm đăm nhìn Nam, chờ đợi nàng nói tiếp. Nam nhận thấy giấu Tường lúc này là vô lý, nàng với Tường bây giờ đã là một, hai cuộc đời đã hòa nhập thành một cuộc đời. Cho nên Nam đem kể hết chuyện chiều hôm qua ở chùa sư nữ cho Tường nghe. Tường ngồi lặng một lúc, mới buồn rầu nói:

- Sao họ lại giấu anh!

Nam đáp ngay:

- Em thấy các thầy không hoàn toàn tin anh.

Tường cau mặt hỏi:

- Như vậy tại sao lại nhờ em dịch lá thư?

Nam e dè giải thích:

- Có thể... có thể họ cũng ngại anh phản ứng, nên chọn lối lập lờ. Cứ nhờ em, để nếu em kín đáo thì càng tốt, nếu không, họ xem đó là một cách thông báo cho bên sinh viên.

Giọng Tường giận dữ hơn:

- Đến lúc này mà còn cư xử như vậy, đâu có được. Mấy ông sư bao giờ cũng muốn mọi người cúi đầu vâng lời, cái gì cũng "Bạch thượng tọa, vâng ạ. Bạch thượng tọa, đúng lắm! ". Tự thiêu! Tự thiêu! Sao lại chọn giải pháp ấy? Dẫn quân ra bắn nhau cả trăm người chết như trong Ðà nẵng mà dư luận chưa động tâm, huống chi là đem thân ra thiêu sống! Chẳng biết các ông ấy nghĩ thế nào! Vả lại có tổ chúc tự thiêu thì cũng phối hợp chuẩn bị để phóng viên báo chí truyền hình ngoại quốc họ chụp ảnh, quay phim như hồi hòa thượng Thích Quảng Đức, may ra! Sao lại dấm dúi thế?

Nam không muốn Tường bực dọc thêm, hỏi qua chuyện khác:

- Bây giờ em phải làm tin sao đây?

- Tin gì?

- Tin về vụ đốt sách ở thư viện Mỹ.

- Cứ tường thuật y như đã xảy ra. Không còn gì phải ké né nữa. Tụi Mỹ đã công khai đứng về phe kẻ thù, điều này đã rõ. Chúng đã rút hết ra khỏi Huế, để biến đây thành vùng oanh kích tự do. Em không nghe tin đài VOA tối nay à?

Nam trố mắt hỏi:

- Họ loan rồi sao?

- Chúng chỉ chờ có thế. Ðây là cái cớ cho chúng rêu rao khắp thế giới là lâu nay chúng ủng hô Thiệu Kỳ là đúng. Không biết chừng tòa đại sứ Mỹ ở Sài gòn đã cho các hãng thông tấn biết tin trước cả lúc thư viện bị đốt kia!

Nam thấy Tường mất cả bình tĩnh vì tức giận, nên không nói gì thêm.

Tường nhìn quanh khắp phòng, hỏi Nam:

- Không ai trực đài cả à?

- Có đấy. Họ vừa đi tìm cái gì ăn, sau khi cho phát cái băng thu thanh buổi tối.

- Em định ở lại đêm không?

Nam e dè dò ý Tường:

- Tùy công việc. Vả lại, cũng khuya quá rồi. Anh biết anh Ngô và thằng Lãng vào Lăng cô chua? Má em lo quá!

Tường đáp:

- Không biết. Nhưng làm thế là phải. Cả Ngữ nữa.

Nam không hiểu, hỏi lại:

- Anh nói sao ạ?

Tường cười, nụ cười đầu tiên từ khi ghé lại đài phát thanh:

- Cả Ngữ nữa, bây giờ cũng chịu nhập cuộc. Anh vừa gặp Ngữ bên Viện Đại học. Ngữ đã chịu gia nhập vào Thanh niên Quyết tử.

Nam ngờ ngợ không tin, hỏi lại:

- Chính anh Ngữ nói với anh như thế à?

Tường cười khinh bạc, đáp gọn:

- Chính Ngữ.

Nam thắc mắc:

- Cái gì làm cho anh ấy thay đổi?

Tường lại nói gọn:

- Chân lý cách mạng!

Nam chưa tin lời Tường. Nhưng nàng không muốn hỏi kỹ, vì nguyên nhân sâu xa thúc đẩy Ngữ thay đổi thái độ, chỉ có anh nàng mới rõ. Tường chỉ nhìn một chiều đơn giản. Nam hỏi:

- Anh ở lại đây đêm nay không?

Hỏi xong, nàng mới thấy câu hỏi ẩn chứa một cách mời mọc. Nàng cúi xuống không dám nhìn mặt Tường. Giọng Tường tự nhiên, gần như vô tình:

- Anh phải lo nhiều chuyện nữa, anh phải đi gặp vài anh em.

Nam bậm môi lại để che giấu thất vọng. Tường hỏi:

- Em cần gì thêm không?

Nam đáp cọc lốc:

- Không.

Tường không chú ý vẻ bất mãn của Nam, ra cửa đài phát thanh lấy Vespa chạy đi. Nam còn lại một mình trong phòng, không đủ bình tĩnh tóm tắt đống tin nhiều xuất xứ. Gần khuya, nàng phải nhờ hai người bạn sinh viên cũng làm ở đài viết hộ. Còn nàng thì tìm một xó tối ngả lưng trên ghế bố, thao thức.

 

Nguyễn Mộng Giác

Bình luận