Homage – nhà văn Nguyễn Mộng Giác



Chỉ là một con tàu
và những tay chèo
biển một vũng
xoay tròn
suýt nằm gọn
không phải chúng ta đều là chim âu albatross loòng khoòng buồn cười à
cái vũng xoáy mới ghê
ẩn dụ tiêu điều
lại còn suýt rút mái đánh nhau nữa
Baudelaire
cuộc hải hành tay mơ
phim bản lờ mờ
con người khi đói rạc ai cũng một huờ vần lớ quớ
đêm mực tuyệt tuột
tất nhiên cũng có vài tay cố gắng kình chống
quẩy nước ngược
họ nhìn vào kẻ ngồi mũi
thu lu con người ấy
hình dáng núi
nghĩ tới chương cuối
khuôn mặt Nguyễn ra làm sao
Du hay Huệ
con người làm kẻ ngồi đầu mũi làm đằm lá thuyền
sự nói ít và chính xác
nhìn và cười [lạc quan]
sự ngồi đầu mũi tất cũng gay go và buồn muốn chết
chỉ duy thấy sự rẽ sóng thì an lòng
như thấy một chỗ tạm bằng phẳng
ngòi bút bi qua đận lấn cấn
nói mải mê, lòng mải mê
kinh dị chính mình
kinh dị cái con tàu
không chọn
đã hoàn tất chuyến xanh
hạ mắt kính sau ngày hạ chí
hải dương

Thường Quán
7-2012

Nguồn: http://damau.org/archives/25003