Điếu ca cho một nhà văn

Sẽ tốt hơn nếu chúng ta đã có dịp
Nhắc nhở hay viết về người đàn ông này
Thay vì phải đợi cho đến khi ông ấy không còn nữa
Đã mất hút
Mất tiêu mất tăm trong cuộc đời tha hồ bèo giạt* này
Rồi vờ vịt / chân thành than vãn một thoáng gì mây bay
Hay một vài lời tưởng niệm cũ càng chi đó
Khi có lẽ Nguyễn Mộng Giác
Bây giờ
Cũng chỉ vừa mới thức giấc
Sau một giấc ngủ trần thế
Nơi một địa cầu nào khác
Và biết đâu
Cũng chẳng màng đánh hơi được
Những điều chúng ta đang mường tượng
Về ông
Kể cả cái lần nhấn nút nghìn trùng của vợ con
Để mang người đàn ông trở về
Vụn vỡ tro cốt cả hình hài
Mà cũng chẳng sao đâu
Ai mà chẳng biết Nguyễn Mộng Giác
Dẫu có biến thành tro thành bụi
Thì mai sau tình yêu của Diệu Chi cũng sẽ nhận ra
Nhận ra và không biết là
Có còn muốn thi ân
Cho một kiếp đời nữa
Với tay gối đã có lúc vùng vằng
Bên cạnh chiếc bóng
Từng đêm... từng đêm
Của một nhà văn?

Read More Vâng, sẽ tốt hơn nếu cái chết của một nhà văn
Đã dẫn đến sự sống của những trang đời yêu dấu
Đã để lại những trang sách rực rỡ điên mê
Dù nỗi tịch mịch không cùng trước những trang giấy trắng
Trước bàn phím nhỏ những mạch máu đường tơ tài hoa
Trước những hư ảo chập chùng của lòng mình
Cuối cùng rồi cũng sẽ bắt kịp
Thứ thinh không
Tuyệt diệu

Còn chúng ta với những con người đang hấp hối từng ngày
Thì tốt hơn cũng chỉ nên bắt đầu
Một chốn địa cầu khác
Với những môi cười
Không chỉ là
Tạm bợ!

Nguyễn Thị Thanh Bình

* tên một tác phẩm trong bộ trường thiên Mùa Biển Động của Nguyễn Mộng Giác.

Nguồn: http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=15070