5
Mọi sự đơn giản hơn Vi tưởng. Sự bạo dạn tự tín của Tuấn không phải là dấu hiệu lãng quên bạc bẽo. Đời sống chiến đấu cam go, kề cận với mọi hình thái bi đát, cùng với năm tháng đã khiến Tuấn lớn trước tuổi. Những giấc mơ trong rừng già làm cho Tuấn quen thuộc thêm với hình dáng Vi thời Hà nội, khiến chàng không thể nào nhận ra dấu vết của thời gian trên khuôn mặt cô y sĩ. riêng Tuấn, Tuấn tự thấy mình chai lì. Cho nên , sự thố lộ tình cảm trở thành dễ dàng, tự nhiên. Ngay trong phòng mổ, Tuấn bình tĩnh nói:
– Vi này!
– Gì hở Tuấn?
– Tuấn đã tìm ra áng mây của đời mình rồi. Cái gì còn lại chỉ là bọt nước, tan đó rồi hóa đó.
Vi bậm môi chờ đợi. Tuấn nói tiếp:
– Tuấn đã suy nghĩ kỹ suốt đêm qua. Tuấn không thể, không thể nào tìm thấy được cái gì khác hơn cho đòi mình, cái gì ý nghĩa hơn. Tuấn ao ước được mãi mãi thế này.
Vi hỏi:
– Mãi mãi chui rúc trong rừng già, ở dưới hầm sâu, nghe thương binh rên la, và ngắm xóm làng cháy dưới thung lũng?
– Không. Được thế này, được… được có Vi bên cạnh đời đời, kiếp kiếp.
Vi ngước lên, chớp chớp đôi mắt để giấu sự cảm động:
– Vi đã cảm thấy điều đó, mong ước điều đó ngay từ thời Tuấn nhìn Vi với đôi mắt bốc lửa. Vi không thể nào quên được đôi mắt ấy. Bây giờ đôi mắt Tuấn dịu hơn, nhưng Vi vẫn ngại. Trên hàng chân mày, trong đầu óc Tuấn, vẫn còn hình dáng áng mây. tuấn thì còn say mê , còn Vi Vi đã bắt đầu mơ ước một ngôi nhà, cái nôi ru con, mâm cơm nóng và một người chồng về đúng giờ.
Tuấn nhận thấy Vi nói thực lòng mình quá không biết đối đáp thế nào. Chàng tìm cách biện minh:
– Một mai thanh bình thế nào chúng ta cũng được như ý.
Nhưng Tuấn không tin lắm ở lời mình. Quả thực, Tuấn chưa thỏa những khát vọng hùng tráng. Núi vẫn còn cao và mây vẫn còn ở ngoài tầm tay. Những lúc theo dõi hiệu quả sức mạnh của lời nói lên tâm hồn binh sĩ, những lúc nghe cả tiểu đoàn hô lớn “xung phong – tiến”, rồi xông vào khói lửa, Tuấn cảm thấy kiêu hãnh, xúc động đến ngây ngất. Con đường xuyên Việt, đến đây, mới được lưng chừng hành trình. Những đồng bằng bao la phía nam vẫn xa thật xa, quyến rũ trong cái vẻ huyền hồ mờ ảo. Tuấn chưa thực sự muốn ngồi bên nôi con, ngắm vợ nấu nướng giat75 dịa, chăm chút cắt xén cái hàng rào dâm bụt trước cửa.
Tuy vậy, cả hai vẫn sẵn sàng sống trong tình vợ chồng. Cả tiểu đoàn thêm một nguồn vui mới, tán chuyện về những người tình xưa từ Hà nội, lưu lạc trong rừng già Tây nguyên xây tổ ấm trong bệnh viện. Tuấn và Vi hạnh phúc thật sự, lao mình trọn vẹn vào những khoái lạc mới mẻ, say đắm rã rời trong vòng tay nhau. Những đám mây lãng đãng ngày càng thấp, chui cả vào hầm bệnh viện, che khuất mặt người. Mùi dầu dừa phai nhạt hoàn toàn trong ký ức của Vi. Nếu không có những tiếng rên la của bệnh nhân bên kia căn hầm, và những buổi sinh hoạt học tập chính trị của tiểu đoàn, Vi và Tuấn đã hưởng trọn niềm vui mới mẻ.
Trong lúc đó, dưới thung lũng, các chuyến công voa càng dày hơn. Máy bay trinh sát chao qua đảo lại thường xuyên trênb triền núi. Cuộc sống trong căn cứ không được như trước. Người ta cẩn thận ngụy trang từng làn khói bếp, từng nắp công sự.
Cả mấy tiểu đoàn cũng bắt đầu rục rịch chuẩn bị chiến đấu. Ngoài những giờ hạnh phúc hiếm hoi, Tuấn phải lo động viên tinh thần đồng đội, hướng dẫn kỹ thuật tác chiến. Chàng trải suốt buổi tối tâm tình với các tổ xung kích. Vi lo âu nhìn lại ánh lửa rực cháy và vẻ hờ hững với thế giới thực tại trong mắt chồng. Nàng tìm quên nỗi ám ảnh bi đát trong công việc, đích thân thay băng thay lót cho các thương binhg.
Một tuần sau các toán viễn thám bắt được một binh sĩ địch đang đi kích đêm, cách căn cứ không đầy hai cây số, thuộc toán tiền sát của pháo binh. Người tù bị bắn gãy ống chân nên binh sĩ phải lấy áo làm cáng khiêng từ chân núi lên bệnh xá. Trung đội trưởng đến báo cho Tuấn và Vi biết để liệu định công việc. Nghe binh chủng của tên địch, Tuấn choàng dậy vội vã. Vi hỏi:
– Người đó bị thương nặng không?
– Nặng lắm. Đi đường xốc, nên mất máu nhiều. Nhưng hắn vẫn còn rên được.
Vi vội lấy dụng cụ giải phẩu chạy qua bệnh xá. Tuấn đã đến đó trước, quì xuống bên băng ca, lay mạnh người tù binh:
– Anh thuộc đơn vị nào?
Người bị thương đôi mắt thất thần, nhìn Thuấn không trả lời. Tuấn lay mạnh hơn.
– Anh thuộc đơn vị nào? Đến đây làm gì?
Cái băng ca chồng chành, làm cho xương ống chân đâm vào chỗ thịt lở. Người tù thét lên, đau đớn rên la:
– Nước, cho nước!
Tuấn nói:
– anh phải khai rồi tôi cho uống nước. Họ sai anh đến làm gì?
Vi không thể chịu đựng được nữa:
– Anh phải để Vi cho thuốc mê cưa gấp chân cho người ta. Không thể để thế này lâu được.
Tuấn gạt ra:
– Có lẽ địch đã biết rõ chúng ta ở đây. Phải lấy gấp lời khai của hắn rồi còn định liệu.
– anh cứ lay mãi thế này, hắn chỉ còn có nước thét lên đau đớn rồi chết. Phải để em lo chuyện cấp cứu trước.
– Hắn càng đau càng dễ khai. Anh trách nhiệm an ninh của mấy tiểu đoàn. Không thể để mất thì giờ nhân đạo vặt. Nói xong, Tuấn lại lay mạnh băng ca. Người tù thét lên chát chúa còn Vi ôm mặt khóc. Đôi mắt người tù chợt trợn trừng, rồi toàn thân rùng mình, oằn một cái. Tuấn giận dữ quát:
– Không có em xen vào, nó đã kịp khai rồi. Chỉ còn nước di chuyển gấp khỏi đây. Em có cố ý ngăn cản không?
Nói xong, Tuấn chạy vội ra bộ chỉ huy. Còi tập họp thổi gấp rút, binh sĩ lao nhao sửa soạn di chuyển.
Trong bệnh xá, cảnh nhộn nhịp vẫn tiếp diễn: các thương binh được khiêng đi, thuốc men dụng cụ thu xếp vội vã trong các bao lớn. Nửa giờ sau, tiểu đoàn bắt đầu rời khỏi hệ thống địa đạo. Vi vẫn ngồi im trong hầm mổ, bên xác chết người tù binh. Nàng lơ đãng vuốt kín đôi mắt trợn trừng trắng dã, lơ đãng xoa xoa đôi má đen đã lạnh, lơ đãng ấn nhẹ ngón tay lên ống chân bầy nhầy máu bụi.
Khi những quả đại bác đầu tiên rơi xuống bệnh xá, Vi vẫn ngồi yên như vậy. Đất trên trần hầm phủ một lớp nâu trên bộ quần áo Vi đóng lớp mỏng trên mi mắt và da mặt xác chết. Những quả kế tiếp rơi xa hơn, rồi đột nhiên, cả căn hầm sụp đổ. Vi không còn biết gì nữa. Sức nổ của quả đạn rơi đúng ngay hầm giải phẩu đã khiến Vi bất tỉnh, máu chảy ra lỗ tai, miệng và mũi.
Số lần đọc: 403

