3
Anh Điền nói:
– Chuồn chuồn báo thù? Anh không tin Ngang chút nào cả. Thuở nhỏ anh có nghe chuyện người thợ săn bắn gãy chân một con cọp thiêng. Về sau, con cọp ba chân ấy cứ rình rập báo thù đời con đời cháu của người thợ săn. Chuyện huyền hoặc, nhưng còn có thể tin được, vì cọp mạnh bạo, nhanh nhẹn, hung dữ. Còn con chuồn chuồn thì làm được gì!
Ngang trả lời giọng quả quyết:
– Nó không làm được, nhưng hồn nó nhập vào một sức mạnh khác để hại mình. Người chết thì còn làm được gì? Bàn tay quắp lại, rùng mình một cái, mắt trợn trừng, thở hắt lần cuối cùng là hết. Nhưng những kẻ chết bất đắc kỳ tử, oan hồn nhập vào người khác để báo oán. Mẹ tôi kể có người học trò ngông nghênh thường chê bai chuyện bói toán. Một hôm anh ta tìm gặp đạo sĩ tóc bạc chống gậy trúc, ỡm ờ hỏi về tương lai. Đạo sĩ bảo ngày sau anh sẽ chết vì cọp. Anh học trò cười ngất, vì ở đồng bằng bao la này làm gì có cọp. Vậy mà về sau lời đạo sĩ này vẫn ứng nghiệm. Một hôm đang ngồi ngâm nga kinh sử ở chái đình, tượng cọp trên trụ đá tự nhiên đổ xuống, đè chết anh chàng ngông nghênh khing bạc.
– Đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Ngang cãi lại:
– Trong trường hợp của tôi, không phải là ngẫu nhiên. Tiếc cho anh học trò là con cọp đã đè anh ta chết ngay, không chờ đến lần thứ hai lần thứ ba. Còn những con chuồn chuồn của tôi cứ vờn qua vờn lại, khi thì giết chết anh tôi, khi thì đốt cháy xóm làng tôi, khi thí đùa dỡn với sự sợ hãi khiếp đảm của tôi.
Anh Điền nôn nóng ngắt lời:
– Con chuồn chuồn nhập hồn vào thứ gì mà hung ác vậy? Anh mới nghe chuyện kỳ dị này lần đầu.
– Con cọp trong truyện đời xưa nhập hồn vào con cọp đá. Hồn chuồn chuồn bây giờ nhập hồn vào những con chuồn chuồn sắt. Anh có nhìn kỹ mấy chiếc máy bay lên thẳng không? Cánh quạt nó quay xập xòe như đôi cánh chuồn chuồn. Cái bụng thon tròn phía trước, cái đuôi dài phía sau giống y bụng đuôi con chuồn chuồn. Hai cái càng máy bay là hai chân. Nhưng giống nhất là đôi mắt. Anh có thấy loại máy bay thường chở “lính ngụy” không? Trước buồng lái, có hai miếng gương trong suốt bao bọc cho ổ máy, giống y đôi mắt của loại chuồn chuồn voi. Không có lý gì tự nhiên loại máy bay đó cứ theo đuổi hành hạ tôi mãi, nếu không có hồn ma chuồn chuồn nhập vào báo thù.
– Anh thấy Ngang nghĩ quá xa. Tuy đã nói một lần và bị Ngang bác bỏ, nhưng anh vẫn thấy không có gì linh thiêng huyền bí ở đây cả. Hình dáng của chiếc máy bay, và cảnh nhà cháy người chết Ngang vừa kể không có gì liên hệ nhau. Do ngẫu nhiên hết.
Ngang có vẻ nóng nảy, giận dữ:
– Tại sao lại có thứ ngẫu nhiên quái ác vậy? Gia đình tôi hết lòng thờ kính thần núi thần sông, hết lòng thương yêu mọi người.
Tôi không bao giờ thấy cha tôi độc ác tàn tệ với một con dê, con gà, con bò, con chó.
Mẹ tôi phát nguyện ăn chay trường từ lúc đứa em tôi sinh ra sống òi ọp rồi chết dần chết mòn vì bệnh tê liệt. Mẹ tôi nói: Chắc mình có lầm lỗi điều gì nên trời Phật phạt. Anh Cả anh Hai chị Mương của tôi dễ thương, hiền lành, không gây gỗ kình cãi với ai bao giờ. Vậy thì tại sao lại có thứ ngẫu nhiên bắt cả hai anh tôi chết thảm, xác phơi trên đồng hoang? Tại sao lại có thứ ngẫu nhiên đốt tan tành cái chuồng dê, cái từ đường, mấy cây xoài cây ổi, ném mấy kẻ sống sót là cha mẹ và chị Mương chui rúc vào trại định cư? Tại sao lại có thứ ngẫu nhiên chờn vờn mãi bên tôi, lùa tôi vào chỗ này?
Chuồn chuồn bám theo tôi mãi, nên không thể ngẫu nhiên được. Lần đầu nó xuất hiện, tôi đã linh cảm điềm bất thường rồi. Hôm đó vào buổi trưa, bầy dê đã ngủ dưới tàng cây mát phía suối. Tôi thơ thẩn đi hái sim trên triền đồi, khoảng cây cối lưa thưa xuôi dài xuống bờ sông đằng phía nam. Chiếc máy bay chuồn chuồn quạt cánh phần phật, bay dọc theo con sông. Tôi tò mò nhìn lên. Chuồn chuồn quần trở lại, sà thấp ngay trên đầu tôi, sức gió làm tung cát bụi mù mịt. Tôi sợ hãi đến chết điếng. Nó bay về phía suối, rồi quay trở lại, hạ thấp đến nỗi tôi có cảm tưởng đôi chân sắp gắp tôi bay bổng lên không. Tôi cắm cổ chạy về phía trước. Bay đến chỗ tôi, nó bốc cao lên phía đầu núi – Rồi quay trở lại, hạ thấp, như muốn húc mạnh vào ngực tôi. Tôi phải quay lưng trốn về phía suối. Nó cứ bay đi bay lại như vậy đến chín mười lần, vì tôi chạy xuôi chạy ngược đến cả giờ đồng hồ. Cuối cùng mệt lả không thể chạy được nữa, tôi đành nằm ngửa giữa cát bụi sẵn sàng nhận mọi sự bi đát tàn khốc. Ngạc nhiên làm sao, máy bay chuồn chuồn sà thấp lần cuối rồi bay xa.
Số lần đọc: 15800

